Phim Tình Cảm Hay Âu – Mỹ: Lãng Mạn Nhưng Rất Đời

Tôi vẫn hay nghĩ về cái lần đầu tiên xem “Roman Holiday” trên chiếc TV cũ kỹ nhà ngoại, năm 18 tuổi, đang vật lộn với kỳ thi đại học và những mối tình học trò lằng nhằng. Audrey Hepburn cười rạng rỡ trên chiếc xe Vespa giữa Rome, và tôi chợt nhận ra, tình yêu đôi khi chỉ cần một ngày trốn chạy để trở nên đẹp đẽ. Phim tình cảm Âu Mỹ, với tôi, không phải lúc nào cũng là những kịch bản sướt mướt hay kết thúc cổ tích, mà thường là những câu chuyện lãng mạn xen lẫn đời thường – kiểu như cãi vã vì chuyện nhỏ nhặt, hay những buổi sáng thức dậy với cà phê nguội ngắt bên cạnh. Chúng khiến ta rung động vì gần gũi, như đang nhìn vào gương soi chính cuộc sống của mình. Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao những bộ phim ấy lại làm ta cười rồi lại thở dài, rồi muốn gọi cho người ấy ngay lập tức? Là một đứa con gái Sài Gòn mê phim lén lút từ thời sinh viên, tôi muốn chia sẻ vài bộ phim tình cảm hay Âu Mỹ đã đồng hành cùng tôi qua những ngày tháng ấy. Không phải list chuyên gia, chỉ là những kỷ niệm cá nhân, hy vọng bạn sẽ tìm thấy chút gì đó quen thuộc.

Bắt đầu với “Roman Holiday” (1953), kiệt tác của William Wyler mà mỗi lần xem lại, tôi vẫn muốn xách balo lên và lang thang một mình. Audrey Hepburn là Công chúa Ann, trốn khỏi cung điện để khám phá Rome cùng Joe – Gregory Peck – chàng phóng viên tỉnh queo. Họ ăn kem gelato bên đài phun nước, cắt tóc ngắn, và yêu nhau trong những khoảnh khắc vụng về nhất. Tôi xem phim này sau một chuyến du lịch một mình ở Đà Lạt, và nó như lời nhắc: Tình yêu đời thường thường bắt đầu từ sự tự do, không phải những lời hứa hẹn hoa mỹ. Bạn nghĩ sao nếu chỉ có 24 giờ để yêu? Với tôi, bộ phim này dạy rằng, lãng mạn thực sự là biết buông tay khi cần, để ký ức đẹp mãi. Nếu bạn đang stress công việc, hãy thử xem – nó sẽ làm ngày của bạn nhẹ nhàng hơn hẳn.

Rồi đến “Sleepless in Seattle” (1993), bộ phim mà Nora Ephron làm tôi tin rằng định mệnh đôi khi chỉ là một cuộc gọi radio lúc nửa đêm. Tom Hanks là Sam, góa vợ, và Meg Ryan là Annie, cô nàng sắp cưới nhưng lại mơ mộng về chàng trai lạ ở Seattle. Họ chưa gặp nhau, nhưng qua những câu chuyện vụn vặt về tình yêu, trái tim đã kết nối. Tôi xem phim này với hội bạn gái sau một buổi hẹn hò thất bại, và chúng tôi cười ngặt nghẽo vì những chi tiết đời thường như xếp hàng mua cà phê hay cãi nhau về phim cũ. Nó hỏi bạn một câu hay ho: “Liệu có phải người ấy đang ở đâu đó, chỉ cách một đại dương?” Câu trả lời của tôi là có, vì phim tình cảm hay Âu Mỹ như thế này thường biến những điều bình dị thành phép màu. Xem đi, đặc biệt nếu bạn thích kiểu lãng mạn qua thư từ và những bất ngờ nhỏ.

Nếu bạn cần chút hỗn loạn vui nhộn kiểu Anh, thì “Love Actually” (2003) là liều thuốc hoàn hảo. Richard Curtis gom góp 10 câu chuyện tình yêu đan xen ở London Giáng sinh, từ thủ tướng tán tỉnh thư ký đến cậu bé 11 tuổi học guitar vì crush. Hugh Grant nhảy múa vụng về, Emma Thompson khóc thầm vì quà Giáng sinh không phải vòng cổ – tất cả đều rất đời, rất thật. Lần gần nhất tôi xem, là mùa Noel năm ngoái, một mình với ly rượu vang, và nó làm tôi nhớ về những mối quan hệ rối rắm của chính mình: yêu đương, ngoại tình, bạn bè. Bạn có bao giờ nghĩ, tình yêu thực ra là một mớ hỗn độn vui vẻ? Với tôi, bộ phim này là minh chứng, và xem lại, nó vẫn ấm áp như cái ôm từ người cũ. Dành cho những ai thích phim đa tuyến tính – bạn sẽ cười nhiều hơn khóc đấy.

Chuyển sang Mỹ hiện đại, “The Holiday” (2006) của Nancy Meyers là bộ phim khiến tôi muốn đổi nhà với ai đó ngay lập tức. Cameron Diaz và Kate Winsley hoán đổi cuộc sống giữa L.A. và Anh quốc, rồi tình cờ tìm thấy tình yêu ở những nơi bất ngờ. Jude Law quyến rũ kiểu anh chàng tốt bụng, Jack Black hài hước đến mức làm tôi phì cười giữa đêm khuya. Tôi xem phim này sau một mùa đông cô đơn, và cảnh họ ngồi bên lò sưởi kể chuyện phim cũ khiến tôi gọi video cho em trai ở Mỹ, chỉ để tám về tình yêu. Nó nhắc nhở rằng, lãng mạn đời thường thường đến từ những thay đổi nhỏ, như một chuyến bay impulsively. Bạn tin vào “ngôi nhà thứ hai” cho trái tim không? Phim này sẽ thuyết phục bạn, với những khung cảnh mùa đông đẹp mê hồn và thông điệp: Đừng sợ bắt đầu lại.

Một bộ phim phá cách hơn là “500 Days of Summer” (2009), nơi Joseph Gordon-Levitt và Zooey Deschanel kể chuyện tình yêu không tuyến tính – nhảy cóc giữa ngày 1 và ngày 500. Tom tin vào định mệnh, Summer thì không, và họ cãi vã, vui đùa, rồi đau lòng vì những kỳ vọng vỡ vụn. Tôi xem nó lần đầu trong giai đoạn crush đơn phương, và cảnh khiêu vũ kỳ quặc giữa công viên làm tôi nhận ra: Tình yêu Âu Mỹ hay nhất là khi nó thừa nhận thất bại, không phải lúc nào cũng happy ending. Bạn có từng liệt kê những ngày đẹp nhất trong mối tình cũ? Với tôi, bộ phim này như cuốn nhật ký, giúp ta cười vào nỗi đau. Nếu bạn thích nhạc indie và góc nhìn nam tính, đây là lựa chọn không thể bỏ qua.

Cuối cùng, “Silver Linings Playbook” (2012) – bộ phim mà tôi xem với người yêu cũ, và giờ xem lại một mình vẫn thấy ấm áp. Bradley Cooper là Pat, chàng trai rối loạn lưỡng cực, gặp Tiffany – Jennifer Lawrence – cô nàng góa chồng lập dị. Họ luyện tập nhảy để chữa lành, cãi nhau om sòm, và yêu nhau qua những bữa ăn Ý gia đình. Phim không né tránh sự điên rồ của cuộc sống, nhưng lãng mạn ở đây rất đời: là hỗ trợ nhau qua cơn bão cảm xúc. Lần xem gần nhất, sau một tuần tồi tệ ở văn phòng, nó như lời an ủi: “Ai cũng có vết nứt, nhưng tình yêu làm chúng lấp lánh”. Bạn nghĩ tình yêu có chữa lành được những vết thương sâu không? Với tôi, có chứ, và bộ phim này là bằng chứng sống động.

Những bộ phim tình cảm hay Âu Mỹ này, với tôi, như những người bạn cũ – lãng mạn đủ để mơ mộng, nhưng đời thường đủ để ta thấy mình trong đó. Chúng dạy rằng, tình yêu không phải phim Hollywood bóng loáng, mà là những khoảnh khắc vụng về, những lần tha thứ và những buổi sáng bình dị. Nếu bạn đang tìm phim để xem cuối tuần, hãy thử một bộ đi – biết đâu, nó sẽ khơi dậy chút lãng mạn trong ngày thường của bạn. Bộ nào làm bạn rung động nhất? Kể tôi nghe nhé, chúng ta cùng tám chuyện phim, như hai người bạn lâu năm. Cuộc sống này, may mắn thay, vẫn còn những câu chuyện để ta yêu thêm lần nữa.kusex