So Sánh Đồ Họa 3D Trung Quốc Và Anime 3D Nhật Bản

Nếu bạn là một đứa nghiền hoạt hình lâu năm giống tui, chắc chắn từng có lúc ngồi soi từng khung hình rồi tự hỏi: “Tại sao đồ họa 3D của phim Trung Quốc nhìn khác một trời một vực so với Anime 3D của Nhật Bản?”. Hồi mới đầu trải nghiệm cả hai dòng phim, tui bị dội nhẹ vì hai tư duy làm phim hoàn toàn trái ngược nhau.

Đến nay, sau hàng trăm giờ cày đủ thể loại từ Donghua tới Anime, tui mới rút ra được vài góc nhìn thú vị về cuộc so kè ngầm nhưng cực kỳ gay kịch này.

Tạo Hình Nhân Vật: Một Bên Tả Thực, Một Bên Giữ Chất 2D

Cái khác biệt đập vô mắt đầu tiên chính là phong cách thiết kế nhân vật.

  • Hoạt hình yanhh3d Trung Quốc (Donghua): Họ đi theo hướng siêu thực (Photorealistic). Nhân vật được chăm chút tỉ mỉ từ nếp nhăn trên trang phục, chất liệu vải gấm, cho tới từng sợi tóc lung linh trong gió và lỗ chân lông trên da. Coi mấy bộ như Phàm Nhân Tu Tiên hay Bạch Xà: Duyên Khởi, nhiều góc quay cận cảnh nhìn y như người thật đang đóng phim vậy.
  • Anime 3D Nhật Bản: Nhật Bản lại chọn hướng Cel-shading (dựng 3D nhưng giả 2D). Họ cố gắng giữ trọn cái thần, cái nét vẽ tay quen thuộc của Manga. Những tựa phim như Dragon Ball Super: Super Hero hay Slam Dunk 3D dùng công nghệ 3D để tạo góc quay linh hoạt hơn, nhưng biểu cảm và đường nét nhân vật vẫn mang đậm chất hoạt họa truyền thống.

Kỹ Xảo Combat Và Chuyển Động: Cháy Nổ Trầm Ồ Vs. Nhịp Điệu Nghệ Thuật

Nói về khâu đánh nhau thì đây là phần tui mê nhất khi đem ra so sánh.

  • Đồ họa Trung Quốc – Hoành tráng và mãn nhãn: Nhờ áp dụng công nghệ Motion Capture (bắt chuyển động từ diễn viên thật) kết hợp Unreal Engine, các pha giao đấu tiên hiệp, võ thuật trong phim Trung Quốc cực kỳ mượt mà. Động tác múa kiếm, ra đòn có lực, tương tác môi trường kiểu đá bay, núi vỡ, kỹ xảo phép thuật cháy nổ ngợp trời. Coi mấy trận đại chiến trong Đấu Phá Thương Khung là thấy tiền công nghệ nó “đập” thẳng vô mặt.
  • Anime Nhật Bản – Tối ưu hóa biểu cảm và nhịp điệu (Framerate): Người Nhật không cố làm cho chuyển động mượt như mơ. Họ cố tình giảm bớt số lượng khung hình (Low framerate) ở vài phân cảnh để tạo cảm giác giống phim vẽ tay cổ điển. Tuy nhiên, góc quay của họ lại vô cùng ảo diệu. Những pha chuyển cảnh, bắt góc máy cận cảnh tả thần thái nhân vật của Nhật Bản vẫn giữ được cái “chất” nghệ thuật rất riêng mà khó ai nhái được.

Tư Duy Màu Sắc Và Bối Cảnh

  • Trung Quốc mê không gian hùng vĩ: Bối cảnh trong Donghua thường là núi non trùng điệp, cung điện nguy nga, tiên cảnh mờ ảo đậm chất phương Đông. Màu sắc cực kỳ rực rỡ, độ tương phản cao, tạo cảm giác choáng ngợp về mặt thị giác.
  • Nhật Bản chú trọng không khí và cảm xúc: Bối cảnh 3D của Nhật Bản đậm tính đời thường hơn. Từ ánh nắng chiều hắt qua góc phố, vết xước trên mặt đường cho tới bầu không khí trầm buồn đều được xử lý tinh tế. Màu sắc của họ thường đằm hơn, tập trung vào việc dẫn dắt cảm xúc người xem.

Góc Nhìn Cá Nhân: Bên Nào Đáng Coi Hơn?

Nói thiệt, không có bên nào hoàn toàn đè bẹp bên nào, mà tùy thuộc vào “gout” thưởng thức của bạn tại thời điểm đó:

  • Nếu bạn thèm cảm giác thị giác bùng nổ, thích ngắm mỹ nam mỹ nữ tạo hình lộng lẫy và mê các trận chiến cháy nổ hoành tráng: Cứ chọn 3D Trung Quốc.
  • Nếu bạn là fan ruột của văn hóa Manga, thích sự tinh tế trong việc truyền tải cảm xúc và muốn tìm chút hoài niệm: Anime 3D Nhật Bản là chân lý.

Bản thân tui thì chọn… coi cả hai. Sự phát triển song song của hai nền công nghiệp này giúp những đứa mê phim như chúng ta được hưởng lợi nhiều nhất.

Còn bạn thì sao? Bạn nghiêng về sự lộng lẫy tả thực của Donghua hay nét nghệ thuật đặc trưng của Anime 3D Nhật Bản hơn?